NẮNG SANG CHIỀU – CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Buổi đó mình hát rất buồn, vì bài đó âm điệu buồn, vì mình sẽ khó có dịp gặp lại...cố nhân sau này.

zzzzzjjjjjfffff

Cuối bài có Nhạc phẩm “Cành Hoa Trắng”

NẮNG SANG CHIỀU  –  CAO MỴ NHÂN 

Bây giò đã là buổi trưa. Buổi trưa cuối tuần, anh có biết không? Thời gian như đứng lại đợi chờ…

Anh nháy mắt…làm mình nhớ lại một lần mình phone cho anh, anh hút gió, rồi chưa nghe rõ tiếng… ai đầu giây bên kia, anh đã trả lời rất nhiệt thành: “đang lái xe, đang lái xe”.

Nhưng cả ngày, mình đợi anh không lái xe nữa, anh cũng có kêu mình đâu.

Từ đó, những buổi trưa rảnh, mình cũng không kêu anh, để… nhắn nhủ rằng: trưa tức là trễ rồi.

Thế nên trưa nay, trễ cả những chuyến rời nhà đi đây đó. Có người lái xe tới hỏi mình muốn hay cần đi đâu không, mình lắc đầu buồn bã: trễ rồi,  cám ơn thôi.

Và nếu còn trẻ trung hơn mấy lần, mình sẽ ngồi khóc cho đã vì buồn giận, nhưng đã trễ chuyến đi trưa , mình chỉ còn thầm lặng hờn tủi …lẽ đời, đúng ra là hờn anh với cái IPhone vô tội của mình .

Anh đã nhiều lần dặn mình là anh bận lắm, tất nhiên có bận thực, và bận… giả.

Nhưng mình phải hiểu ra điều ấy.

Ngày xưa…cách đây mấy lần như nêu trên, có một người đến làm quen mình, trong hoàn cảnh… cố ý thân tình, nhưng mới lớn lên, nên… chả hiểu gì cả.

Người ấy không nỡ đi sâu vào tình cảm “dại khờ mơ mộng” của một thiếu nữ, đã tự dừng bước trước cửa trường “ma sơ” Thevenet, bảo rằng người ấy phải đi xa.

Thì cứ đi xa, mình có băn khoăn đâu, té ra không phải đi xa đi gần gì cả, mà bạn gái cùng học trường sơ ấy thầm nói cho mình biết: “nhà ổng ở gần nhà tao, có… bà xã và 5 con cơ mày ạ”.

Mình buồn cười quá, có gì ghê gớm đâu mà phải… đau khổ chứ. Sau đó,  mình biến thành tri kỷ của người ta, đến nỗi người đã khóc trước sự ngơ ngác của một đôi mắt mở lớn, mà thốt: “trời ơi, chỉ muốn bơi trong đôi mắt ấy…”

Rồi mình thực sự vào… đời, người ấy mang đến tặng mình một giỏ hoa hồng trắng Lại còn “bắt” mình hát lúc chia tay, bài “Cành hoa trắng” của Phạm Duy.

Buổi đó mình hát rất buồn, vì bài đó âm điệu buồn, vì mình sẽ khó có dịp gặp lại…cố nhân sau này.

Trưa nay, mình cũng đang nghe ca sĩ Thanh Thuý rền rĩ lời Cành Hoa Trắng của nhạc sĩ Phạm Duy, vị phù thuỷ của tình yêu, nhưng không thấy một hình ảnh nào hiện ra trước mắt ngoài anh, trời ạ, chỉ có anh thôi, mới là day dứt…

Trời đầy cô tiên nữ xuống đầu thai thành hoa

Giữa đêm mờ hoa nở chóng phai…

Người về trong đêm tối ôm cành hoa tả tơi

Bóng in dài, rã rời, lẻ loi…

      (Phạm Duy)

Nhạc đã phù thuỷ rồi, ca lại liêu trai như Thanh Thuý, thì… mất nước theo truyền thuyết, làm sao hệ lụy chẳng vương đầy, bất giác mình viết gởi… anh, nhân vật thơ của… mình, giữa không gian đang chuyển nắng sang chiều:

Tiếng hát hôm nay ẩn ức nhiều

Người tình đang lại nhớ người yêu

Tôi không ai nhớ, nên nghe hát

Thương nỗi buồn riêng đến hắt hiu…

    CAO MỴ NHÂN (HNPD)

             (Cõi Người Ta)

SHARE

LEAVE A REPLY