MƯA BÓNG MÂY – CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tôi ngồi chắp lại những đoạn phim từ thủa bé tới bây giờ, thấy buồn nhiều hơn là vui, mưa bóng mây trên một đoạn đường đê ở bên sông Hồng lặng lẽ ...

zzzzxxxxlllll

MƯA BÓNG MÂY  –   CAO MỴ NHÂN 

Mưa bóng mây…

Tức là một đám mây mờ bay qua khung trời đang

nắng, thì bất chợt mây tan ra thành mưa…

Cơn mưa rất ngắn, rất mau thì đúng hơn, thoắt tạnh, hình như những giọt nước vừa rơi xuống mặt đường, sân nhà vv…khô liền sau đó.

Tôi chưa kịp che đầu, để ra sân cất mấy món đồ phơi ngoài đó, thì mưa đã tạnh. Sân đã khô ran…

Anh ở xa quá, không biết anh đã từng thấy một cơn mưa vội vã như thế chưa? Mình nghĩ là những ngày anh còn ở VN, quê hương miền nhiệt đới, thế nào anh cũng gặp cơn mưa đó rồi.

Vậy anh có biết mình ví anh như cơn mưa bóng mây đó không?

Và bây giờ mình mới nhớ rằng những cơn mưa bóng mây không hoàn toàn giống nhau đâu. Có cơn mưa lâu hơn, có cơn mưa mau hơn. Có lẽ tuỳ theo đám mây lớn, nhỏ đó thôi.

Ô, nếu vậy thì mình mong anh là một đám mây lớn, để mưa lâu, mưa dài cho mình hứng mãi những giọt mưa rơi nhanh như ma đuổi vậy.

Anh ở xa lắc xa lơ, nên mỗi lần nhung nhớ anh, thì mình lại …hờn anh quá đỗi.

Vì sao biết không? Vì anh chẳng chịu làm lớn dậy đám mây mờ, cho mưa lâu, mưa dài, dù chỉ là mưa bóng mây rơi trong chốc lát.

Mưa bóng mây thì không làm ướt đất được, còn tăng thêm độ nồng, độ ấm của nắng vẫn đang chiếu rỡ ràng trên ngọn cỏ lá cây…

Sao buồn quá thế ?

Tôi ngồi chắp lại những đoạn phim từ thủa bé tới bây giờ, thấy buồn nhiều hơn là vui, mưa bóng mây trên một đoạn đường đê ở bên sông Hồng lặng lẽ …

Cách đây đã già nửa trăm năm, bữa đó mẹ tôi cho tôi theo mẹ đi một chợ nhỏ ở bên kia sông Hồng.

Một chợ quê trống tuếch, chỉ có mái lá và những cột tre chống đỡ quạnh hiu.

Đò chưa tới bờ bên kia, cơn mưa đã đổ ập xuống, thật nhanh, nhưng rồi tạnh ngay, nhưng cũng ướt tóc những khách giang sông buổi ấy, tôi nghe thật rõ một giọng nói kẻ cả lắm: ” Ồ, mưa bóng mây ấy mà “.

Từ đó, tôi biết mưa bóng mây thế nào, và cứ thế hình ảnh cơn mưa bóng mây cùng tôi lớn dần theo tuổi tác .

Dĩ nhiên còn nhiều, rất nhiều lần mưa bóng mây khác mà tôi đã gặp trên đường đời.

Nhưng tôi chỉ có lần mưa bóng mây duy nhất đó đi cùng mẹ tôi, nên tôi cũng nghĩ mẹ tôi là một cơn mưa bóng mây trong đời.

Tuy nhiên, nếu đem so sánh những cơn mưa bóng mây nêu trên, thì cái ý nghĩa của cơn mưa ngắn ngủi mà tôi đan cử, lại khác hẳn.

Là tôi chỉ được một lần cùng mẹ, gặp cơn mưa bóng mây, ở quê xa, thủa còn bé.

Còn với anh, có thể tôi cùng gặp những cơn mưa bóng mây, trong tâm hồn, cho dẫu cả ngoài thực tế, nhưng cũng như phút giây hạnh ngộ rất ngắn.

Còn có nghĩa là cuộc tình vụn vặt, như những đám mây mờ, sẽ chỉ làm mưa trong chốc lát.

Không, rõ ràng tôi không thấy vậy, có nỗi gì khó nói ở đời này, lòng sủng ái đã vượt lên, đôi khi đau thương, mà đôi khi cũng bất tuyệt.

Có một lần kia, khi đọc cuốn truyện ký ” Trên sông Hồng cuồn cuộn ” của nhà văn bác sĩ Nguyễn Tường Bách, bút hiệu Viễn Sơn, tôi thưa với cụ:

” Cháu có một lần qua sông Hồng cụ ạ…”

Cụ Viễn Sơn cười, cho rằng tôi tưởng tượng:

” Có thật không, cô qua sông Hồng thời gian nào, có gì đặc biệt đối với cô, con sông tuổi thơ, trưởng thành, và hoá lão của đời tôi đấy…”

Tôi biết là cụ Nguyễn Tường Bách, người con thứ 7 trong giòng họ Nguyễn Tường, chẳng tin sự kiện tôi có biết và qua sông Hồng ở tận ngoài Bắc VN.

Tôi cũng chẳng biết phải tả thế nào về con sông có tiếng sóng như 2 bàn tay úp lại, vỗ ùm ụp, đã khiến tôi quá sợ khi theo mẹ tôi đi chợ thủa ấy.

Thì làng quê ngoài Bắc hay ở đâu chẳng có mầu xanh của tre, của ruộng lúa, có mái tranh vv…tôi bỗng nhớ kiểu trẻ thơ, điều gì gây cho mình xúc động nhất:

” Thưa cụ, buổi trưa qua sông Hồng năm đó, cháu gặp một cơn mưa bóng mây…”

Nào đâu ngờ cụ Bách lại reo lên:

Ố Ô, lâu quá tôi nghe lại cái tiếng mưa bóng mây…

Cụ Bách còn gật đầu: ” Thôi không nhớ chuyện này, thì nhớ chuyện khác, cũng …tốt. Mưa bóng mây ở những làng quê có sân vườn là vui nhất “.

Tôi định hỏi thêm tại sao mưa bóng mây phải ở sân vườn mới vui, nhưng thôi, dài dòng vô ích, khi cụ Viễn Sơn Nguyễn Tường Bách chỉ nhớ và nhắc tới con sông Hồng có sóng nổi cuồn cuộn …

Chắc ngày mai anh sẽ tìm cho mình một hình ảnh sông Hồng khi đọc bài này. Anh có biết rằng mình chỉ khổ vì tưởng tượng anh như một dòng sông dài, mình đi tìm mãi một bến đậu.

Rồi lại nghĩ anh là những cơn mưa bóng mây…thoáng hiện trong đời mình không nhỉ ?

Song, nếu có là mưa bóng mây, thì cũng như mưa bụi, mưa phùn, thì cũng như cơn mưa lành ” đại hạn phùng cam vũ “, hay mưa giông bất chợt, đều cho ta nước mát gió êm, chớ mưa bão dai dẳng khủng khiếp quá, làm sao có thể tận hưởng nguồn …thơ vừa ướt át vừa cuồng nhiệt được chứ.

Anh sẽ thản nhiên cười nụ: ” Thà cứ là cơn mưa bóng mây như tôi, nhẹ nhàng và thơ mộng mãi mãi …”

          CAO MỴ NHÂN (HNPD)

SHARE

LEAVE A REPLY