Mặt trời!

Tôi về công tác tại một làng chài ,ven biển miền Trung, nghề chủ yếu của mọi người ở đây là đánh cá ngoài khơi xa.Một lần ra khơi ở vùng biển Hoàng Sa, ba chiếc tàu đánh cá chủ lực

Tôi về công tác tại một làng chài ,ven biển miền Trung, nghề chủ yếu của mọi người ở đây là đánh cá ngoài khơi xa.

Một lần ra khơi ở vùng biển Hoàng Sa, ba chiếc tàu đánh cá chủ lực của làng chài này bị tàu của Trung Quốc đâm chìm, gần chục người trên ba tàu ấy không về.

Một nỗi buồn lớn cả làng chài…

… Buổi sáng tôi hay ra biển tắm, đến khi mặt trời lên là về. Tôi sợ ánh nắng mặt trời, ai nói đẹp chứ tôi thì không. Chói chang, nóng rẫy, có gió biển đấy nhưng vẫn thấy ngột ngạt nếu như phơi mình trên cát. Ngược với tôi, có chú bé, trạc sáu, bảy tuổi… cứ sáng sáng lại chạy ra bãi cát, đứng sát mép biển đợi mặt trời. Khi mặt trời ló dạng phía xa, ánh hồng bình minh lan dần, mặt biển rạng ánh sáng… Nét mặt của chú có vẻ vui. Chú bé giang hai tay, hét to: “ Ba ơi!”, rồi chú chạy dọc bãi biển một đoạn, lại giang tay, hét to: “ Ba ơi! “ .Động tác cứ lặp đi, lặp lại cho đến khi chú mệt, mặt trời lên gắt, thì thôi. Cử chỉ của chú bé làm tôi buồn cười.Tôi định hỏi, thì chú bé hỏi tôi:

– Chú có thích mặt trời không?

Tôi trả lời:

– Mặt trời lên cao là chú ghét, nóng thấy mẹ. Nóng thế này mà con cũng chịu được lại còn hò hét. Giỏi! – Tôi khen chú.

Tưởng lời khen của mình làm cho chú bé vui, ai ngờ chú bé tức giận, chú nhìn tôi bằng ánh mắt không thiện cảm, nói luôn:

– Chú là người không tốt!

Ơ! Tại sao chú bé lại nói với tôi như thế?

Không muốn nghe tôi giải thích, thanh minh, chú bé bỏ tôi đứng đấy, chạy mất hút…

Kể từ hôm đấy, chú bé luôn tránh mặt tôi. Tôi không thể nào gặp được chú bé.

Tôi phải tìm bằng được chú bé , cũng là một lời giải thích và cũng là một lời thanh minh giữa tôi và chú bé.

Ngôi nhà của chú bé nằm khuất cuối làng chài. Ngôi nhà ngói rộng nhưng vắng vẻ, đậm buồn, mấy mảng lưới lớn phơi khô trên sào, sân phía trước đầm cát, chỏng chơ mấy thân dừa gầy,lá xơ xác, nó như đang cố gắng sức vươn cao…Chú bé không có nhà, tiếp tôi là mẹ chú bé. Biết nguyên do tôi đến tìm chú bé, bà mẹ dẫn tôi đến bàn thờ đặt giữa nhà, chỉ chân dung người đàn ông trong tấm ảnh thờ:

– Ba cháu đấy ! Ông mất không tìm thấy xác trong đợt bị tàu Trung Quốc đâm. Hồi sống ông thương thằng bé lắm, mà nó cũng thương ba đến lạ kỳ. Tàu về ,bao giờ nó cũng chạy ra trước mọi người để đón ba. Đến giờ nó vẫn không tin ba nó mất!

– Vì sao thế ạ!

– Không biết ai kể cho nó nghe, ba không mất mà biến thành mặt trời, sáng nào nó ra biển là gặp ba…nên thế…

Tôi lặng người.

Mặt trời lên, tiếng chú bé : “ Ba ơi!” lại vang bên tai tôi.

Trần Kỳ Trung

(FB Trần Kỳ Trung)

SHARE

LEAVE A REPLY