LÍNH “TÁM” SƠ SƠ – CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Thế nên, ngày nay, hôm nay, những người trẻ VN cứ chất chồng thêm tuổi tác, cứ bước trên những tuyệt lộ đi tìm chân lý sống, những bậc cao niên còn ấp ủ chút nào tâm huyết cứ mỗi ngày mỗi vắng dần ...

zzzzzzzzzzzzzzzzzz

 

     LÍNH “TÁM” SƠ SƠ    –    CAO MỴ NHÂN 

Thật là lỉnh kỉnh khi tôi kể về anh chàng thiếu uý ấy, anh nói với tôi là khoá học của anh tên Bất Khuất, thâm niên quân vụ với thời gian lao tù cộng sản suýt soát nhau, tức là đều trong cái mốc 3 năm, đủ để được Mỹ can thiệp cho ra đi theo diện HO, tị nạn.

Thế nào cũng có vị nhíu mày hỏi gặng: “Như thế ở trường Võ khoa Thủ Đức có ai biết không, vì khi ra trại tù, anh ta còn quá trẻ, phải mấy năm sau mới vô cái vòng gọi là tam thập nhi lập ? “

Tôi chả biết gì thêm ngoài chuyện hậu cải tạo, tôi đi chung đường với chàng thiếu uý yêu nước VN một cách cuồng điên, là đã hơn một lần kiếm tìm sào huyệt Phục Quốc ở ven biên Tây Ninh Campuchia.

Buổi đó, chàng thiếu úy tức trào máu họng khi một thiếu uý nữ quân nhân VNCH, ra tù sớm hơn chàng ta, theo Phục Quốc đã bị bạo quyền CSVN xử tử hình ngay chợ Tây Ninh. Cô bé này ở nhà 2 trại tù QT, được cứu xét về sớm vì rất có vẻ ” học tập tốt”, tên KV.

Chúng tôi không thể gặp gỡ nhau công khai, chàng thiếu uý họ T, để đi tìm tông tích KV, coi có thực KV bị chết vì theo phục quốc không?

KV chỉ có một bạn tù thân, tên HV, thiếu uý nữ cảnh sát Quốc Gia VN, cũng chung nhà 2 trại tù QT, ra tù một lượt, 1978, và cũng đã không còn nơi trần thế.

Mới nghe tới đây, quý vị đã thấy rối tinh lên, một dọc thiếu uý VNCH, nam nữ đủ mặt, cứ bị bức tử vô lý khi tuổi thanh xuân còn tươi sắc cộng hoà.

Khi tôi ra tù cải tạo, được mẹ chồng tôi hân hoan trao lại 4 đứa con còn ấu thơ và niên thiếu, tôi đã mừng quá rồi, nên nghe tin các bạn tù thầm thì tin tức phục quốc thì quả là sợ lắm, không phải tránh né, nhưng bổn phận cứ mịt mù lo lắng , tôi không thể để mấy đứa nhỏ xa mẹ thêm một lần nữa mông lung, hay là tôi dở quá cũng được .

Cho tới bây giờ, vẫn chỉ có tin HV cảnh sát, còn tin KV nữ quân nhân thì hoàn toàn lịm bặt.

Thiếu uý họ T khoá Bất Khuất Thủ Đức  tạm gọi theo cách nghĩ của anh ta: ” Đôi tay không dài hơn ý, thấy nắng trên sân rực rỡ mà không đẩy được kho thóc ướt ra phơi…vì chẳng những gà vịt mà quạ khoang đứng trực quanh nhà.”

Thế thì chịu chết à, anh ta cười nhạt: ” Tôi xin lỗi chị, tình yêu non nước cũng như tình yêu nam nữ, nó chỉ đến với tôi một lần, nay tôi ngó núi Tây Ninh mà rùng mình, bọn trẻ VN chết khá nhiều trên đường biên giới ” bằng phẳng ” ấy mới lạ.”

Thế không có con đường nào khác à, sao cứ phải dấn thân qua ngả biên giới bằng phẳng ấy?

Chị hãy nhìn kỹ hình thể đất nước VN đi. Có phải toàn cảnh phía Tây là nhập nhằng rồi, phía Bắc có con cọp ngủ Trung quốc, nó cứ giả vờ ngủ say, nhưng nó thính tai lắm, một tiếng động nhỏ nó cũng bật dậy ngay, còn duy mặt nước Đông Nam là thênh thang …

Nếu xét về chu vi tổ quốc, thì ta chưa phải là bế tắc, tuyệt lộ . Tôi lắc đầu: ” Chịu, tôi không có được cách nhìn sâu xa đâu, tôi nghĩ lớp người như các chú còn chút nào nhiệt huyết thì chuẩn bị gánh vác thôi, bọn tôi thực sự già cả rồi “

Chị không dám ngó vào đau thương, mất mát…thôi cũng được, chúng ta nói chuyện khác đi …

Đó là lần sau cùng tôi gặp lại T, họ Trần, nên cứ gọi tên T cho tiện, cách đây 3 năm, ở ngay thủ đô tị nạn Bolsa này.

Tôi lại càng không muốn …rắc rối, quả tình thế, T đi dự một  đại hội ái hữu gì đó, mà lẽ ra tôi cũng có mặt ở hội đó, nhưng tự dưng tôi không muốn đi tới nơi đầy phức tạp…cũng không liên lạc thêm .

Tôi còn biết có người trong hội đưa T đi một vòng Hoa Kỳ khả ái, nhưng tôi biết T rất yêu nước kiểu xa xưa, muốn chống ngoại xâm .

Thật ” khổ” cho tuổi trẻ muốn cống hiến quá, mà tìm một lý tưởng đôi khi bị ngộ nhận.

Nói tuổi trẻ như T thì hơi gò bó, vì T năm nay đã 64 tuổi rồi, có làm hành chánh cũng về hưu, làm lính thì thật khôi hài nếu anh thích nhìn danh vọng…

Những người làm tướng xưa nay, ở tuổi T bây giờ phải là thủ lãnh.

Mới nghĩ sơ thôi, tôi đã phát buồn cười, vì nghĩ rằng tuổi trẻ bây giờ có nhiều may mắn để tiến thân, nhưng lại hiếm có những may mắn về cơ hội biểu diễn cái chí hướng của mình .

Khi tôi tới Mỹ được vài năm, đi theo chương trình  tị nạn tổng quát, tôi phân biệt thế, vì chúng tôi ra đi từ sân bay Tân Sơn Nhứt với mỗi người một tờ Ra Trại tù cải tạo có hạn định, tiêu chuẩn, quy ước…

Theo lối nói ” bình dân học vụ “, là chúng tôi đi vì dứt khoát không thể ở lại với kẻ thù đã hại cả một tiến trình yêu nước phát xuất từ dân tộc tính quốc gia, chúng tôi có phương châm : tổ quốc, danh dự, trách nhiệm hiển nhiên, chính đáng.

Do đó, khi đã tới Hoa Kỳ rồi, không phải là không còn chí khí ngày xưa, nghĩa là không rung cảm chuyện bạn đường trường đang đấu tranh cho một niềm suy nghĩ độc đáo rằng phải lên đường…bảo vệ tổ quốc mau chóng, gấp rút vv…

Tất nhiên quốc gia nào trên thế giới cũng phải có tiếng nói chính nghĩa.

Trong tất cả các chi tiết đấu tranh, có rất nhiều đường lối .

Từ lâu tôi cứ giữ trong lòng câu chuyện như có vẻ mâu thuẫn lắm, của người con trai thứ hai nghệ sĩ diễn ngâm Hồ Điệp đã xả thân trong công tác xây dựng đất nước theo phong cách chuyên gia …khoa học kỹ thuật .

Nghĩa là cậu ta muốn giải phóng quê hương nghèo nàn lạc hậu từ cái gốc, phải xây dựng từ cái nền tư bản, khoa học, tiến bộ, chứ không phải chỉ những lời lẽ bi tráng hay ngôn ngữ của một nhà du thuyết, tốn bao nhiêu nước bọt cũng chẳng nên cơm cháo gì.

Cậu ta nêu trên phải biết rằng người mẹ thân yêu của cậu, nghệ sĩ diễn ngâm Hồ Điệp đã khốn khổ khốn nạn đến nỗi phải kín đáo ra đi vượt biên bằng đường bộ, lại cũng qua mặt bằng Campuchia, và mất tích .

Thế nên, ngày nay, hôm nay, những người trẻ VN cứ chất chồng thêm tuổi tác, cứ bước trên những tuyệt lộ đi tìm chân lý sống, những bậc cao niên còn ấp ủ chút nào tâm huyết cứ mỗi ngày mỗi vắng dần …

Tôi cũng nhiều lần thưa với bạn bè rằng khó mà giữ được hoài bão thanh xuân, vì thời gian và không gian cứ liên tiếp đổi thay, nếu không có một suy nghĩ bất diệt về một quan niệm sống trên cả mọi cách sống đang biến diễn chung quanh ta …

Anh có đồng ý thế không?

Tức khắc anh trả lời ngay: “Một trăm ngày xa cách rồi đấy, chưa thấm ý sao, mà cứ ba hoa chích choè vậy . Cao Mỵ Nhân chỉ nên ” tám” chơi thôi, hay là an phận trong chiếu thơ của mình, vì mọi sự việc đều do Thượng Đế xếp đặt, như chúng ta đã đồng ý trên nguyên tắc vậy rồi”.

Thế thì …OK hả?

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

SHARE

LEAVE A REPLY