ĐỌC THƠ BÊN CỖ SỰ – CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Chuyện Văn Nghệ sĩ chung cuộc thì nhiều, nhưng nữ thi sĩ qua đời "thấp thoáng" nên, không làm thơ thì thôi, mà làm thơ rồi, người thơ đều muốn nghe thơ mình, như là âm hưởng truyền thuyết đắm say...

zzzzxcvb

ĐỌC THƠ BÊN CỖ SỰ   –   CAO MỴ NHÂN 

Tôi vừa hồi âm chị bạn ở xa, phu nhân cố nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn, tác giả bài ca danh tiếng ” Nắng Chiều “, chị ấy có khuê danh là Nguyễn Nga, thành viên nhóm Nhân Ảnh Tân Văn do Nhà văn Việt Hải  Los Angeles chủ trương , rằng:

Cuộc đời là tổng hợp của những tình cờ và bất trắc, với tuổi mộng mị xuân thu của tôi, và có thể của chị nữa, như đang đặt trên sàng, nếu giữ được tình nghĩa ở đời, thì may ra níu kéo nhau đứng lại lâu hơn trên bờ sinh tử .

Hay: tình nghĩa là mối tương giao, dắt díu nối thêm tháng ngày nơi trần thế…cho chúng ta có dịp gần nhau vui vẻ . 

Thế nên, Cao Mỵ Nhân chạnh nhớ, đầu xuân năm 1982 ở Saigon, bấy giờ Cao Mỵ Nhân mới đi tù cải tạo về, được sinh hoạt thơ văn cùng quý vị nữ lưu cao niên trong thi đàn Quỳnh Dao, một hội thơ quy tụ hầu hết các nữ sĩ tên tuổi như Mộng Tuyết Thất Tiểu Muội, Vân Nương, Quỳ Hương, Tuệ Mai  vv…

Nữ thi sĩ Tuệ Mai,( 1922 – 1982 ) là ái nữ thi ông Á Nam Trần Tuấn Khải, bạn thơ thần sầu của thi sĩ thiền sư Phạm Thiên Thư, ( người thi sĩ huyễn tưởng lên Động Hoa Vàng để từ quan, sống ẩn với thơ ca ) nữ sĩ đã ngã bệnh và thất lộc khi chị vừa đúng hoa giáp . 

Trước lúc di quan vài tiếng đồng hồ, Cao Mỵ Nhân cấp tốc tổ chức buổi hội thơ bỏ túi, nghĩa là không mời đông đảo thi khách, vì tình hình không thuận tiện cho tất cả mọi người, nên khách dự chính là khách tới để đi đưa ma…

Nhưng, phần hành diễn thơ gồm: nghệ sĩ diễn ngâm Hồ Điệp, Thi sĩ ngâm sĩ Tôn Nữ Hỷ Khương, ái nữ của thi ông Ưng Bình Thúc Giạ Thị , Nghệ sĩ Đoàn Yên Lính, giọng ngâm nam của ban Tao Đàn , và Cao Mỵ Nhân tôi. 

Chúng tôi ngâm thơ nữ sĩ Tuệ Mai cho nhà thơ đang nằm trong quan tài nghe lần cuối ở cõi dương trần này, để rồi ra đi về cõi vô cùng mù ảo …

Bảy tập thơ Tuệ Mai đặt  trên cỗ sự, tiếng sáo quen thuộc trong máy vi âm …Thơ ngâm trong giờ tử biệt não nùng, thê thiết làm sao…

Giọng ngâm thơ vẳng lên như tiếng khóc nghẹn ngào …Buổi đó những người hiện diện đều rơi nước mắt …

Nay ở hải ngoại, nữ sĩ Minh Đức Hoài Trinh, mới vừa mãn phần ngày 9/6/2017, hiện cố thi sĩ còn nán lại nhà vãng sanh Peek , rồi sẽ về Tây Trúc linh liêng nay mai …

Nữ sĩ Minh Đức Hoài Trinh ( 1930 -2017 ), tác giả nhiều tập văn thơ …

Nhưng độc giả và khách yêu thơ nhớ nhất là 2 bài thơ đã được nhạc sĩ  Phạm Duy phổ nhạc : 

Kiếp nào có yêu nhau 

Đừng bỏ em một mình …

Qua bài ” Đừng bỏ em một mình ” như lời trối trăng muộn màng, hay là lời tiên tri thơ mộng, tác giả dặn dò người tình rằng: 

 Xin đừng để nhà thơ nằm lạnh, nghe tiếng kinh cầu bí hiểm như tiếng gọi hồn, tiếng búa nện đinh đóng nắp quan tài, cũng đừng thắp nhang đốt nến, khói mờ làm che mặt người yêu … Và, cuối cùng cũng phải vào nghĩa trang, ngôi mộ trinh, hay là ngôi mộ Minh Đức Hoài Trinh đấy, cỏ sẽ xanh lên cùng thiên thu bất tuyệt …

Chuyện Văn Nghệ sĩ chung cuộc thì nhiều, nhưng nữ thi sĩ qua đời  “thấp thoáng” nên,  không làm thơ thì thôi, mà làm thơ rồi, người thơ đều muốn nghe thơ mình, như là âm hưởng truyền thuyết đắm say…

Khiến tôi có ý nghĩ ” sao không đọc thơ bên quan tài thi sĩ ” nhỉ ? Chúng ta tiễn người thơ đi về cõi Vĩnh hằng, còn lời nào thâm tình thơ mộng hơn lời thơ của chính khách vãng sanh đó chứ ? 

Song nghĩ lại,  ở Hoa Kỳ đâu phải VN, không khí tha hương đâu phải rề rà, bâng khuâng như bên quê cũ xa vời … 

Vả chăng nỗi buồn nào cũng không bằng sự lặng im, nghe tiếng thời gian âm thầm, tiễn người chung cuộc về thiên cổ . 

Quả tình tổng hợp những tình cờ và bất trắc là cuộc đời, những suy tư, huyễn cảm cũng là …tình tiết vô thường , nên chi tang lễ càng trầm lặng càng toát lên được tính buồn thương, cảm lụy… của cuộc chia ly vĩnh viễn với người tử biệt . ..

Cuối cùng còn lại cái tình, cái nghĩa với nhau thôi, là sống mãi trong tâm tư tình cảm thân nhân, tha nhân, hay tình nhân, thế nhân mãi mãi …

           CAO MỴ NHÂN (HNPD)

SHARE

LEAVE A REPLY