CÓ AI ĐANG ĐỢI – CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Có thể ta sẽ chán ngấy lên, ta sẽ vùng vằng, đôi khi còn mâu thuẫn trầm trọng, thậm chí muốn đẩy nó, cái hay điều lấy về đó, cho nó trôi đi thật xa, tan biến trong không gian càng tốt.

zzzzkkkk

Cuối bài có nhạc phẩm “Quỳnh Hương” ca sĩ Tuấn Ngọc.

 

         CÓ AI ĐANG ĐỢI   –   CAO MỴ NHÂN

Trưa nay 10 chậu quỳnh ở vườn sau đều nở. Chậu nào cũng nở 2,3 bông, ít nhất thì 1 bông.

Tại sao có hiện tượng này? Thường thì tất cả đều nở, 10.  chậu quỳnh, nhưng không phải nở cùng một lúc…

Cái khuôn viên xơ xác điêu tàn vì ai của tôi, nó bỗng ánh lên nhiều nét tươi vui…nhưng để làm gì, tôi vốn là người không ham trồng cây cảnh lắm, nếu tự dưng vườn có sẵn, thì tôi chăm sóc thôi.

Cách đây ít ngày, vị Chủ biên …tôi tình cờ nói chuyện về cây cảnh. Ý ông thật đơn giản, ông muốn nói một chút về quan niệm sống của ông, nhà văn Nguyễn Trọng Hoàn . Sự thảnh thơi, không đua chen, đã khiến ông tìm được niềm vui trong cách sống ở đời…

Nghe ông nói thì thật dễ, nhưng suy ra khó vô  cùng, nội sự kiện, phải hoàn toàn thư giãn, mới đến với cỏ cây hoa lá …một cách ung dung, phong lưu như đạo sĩ hưởng thụ thú tiêu dao trong lành,  thơ mộng vậy.

Còn tôi, rất thích hoa, nhưng lại ôm đồm công kia việc nọ ở  cái vườn bé nhỏ mà còn “xơ xác điêu tàn vì ai” Rồi cứ đổ hô cho ai đó không chăm sóc, lá hoa không thịnh khai như các nhà thiên hạ trong vùng.

 Khiến thái độ thưởng hoa của tôi trở nên tầm xoàng quá.

Nhà văn chủ biên…còn không quan tâm tới bất cứ vấn đề gì không cần thiết, nên cuộc sống của ông …khỏe quá, nó xa rời 2 chữ “mưu sinh” một cách thật an nhàn.

Xưa nay tôi vẫn hay thắc mắc: Nếu trên đời này, người ta không tha thiết với bất cứ trạng thái nào, mà cách đây 25 năm, tôi thường “lên lớp” nơi những sân tập thể dục dưỡng sinh ở Saigon, về đề tài: “Trạng thái tâm thần trong cuộc sống”, thì còn gì phải đặt ra.

Hay với tôi: còn gì mơ ước nữa.

Có lẽ suốt đời tôi muốn là người sống ở cõi tục thôi.

Chẳng lẽ lại nói rằng: “Ước mơ là một niềm tin rõ nhất trong cuộc sống”.

Vị hành giả kia đi khắp chốn, khắp nơi…để tìm ra một chân lý sống khác, không phải vô thường như quý “đạo hữu” thốt trước những khó khăn không giải quyết được,

Nhưng những khó khăn trở ngại lại là mục đích tiến tới, phải san bằng nỗi ưu tư chứ…

Quý vị đạo sĩ sẽ khuyên: “San bằng để làm gì? Cứ gạt nó, nỗi ưu tư, qua một bên, là khỏe lắm. Hình như có lý đấy.

Nhưng mà tôi vẫn thích quan niệm của anh cơ. Anh từng nói nhiều lần khi anh chưa …tịnh ngôn:

“Rằng hạnh phúc là chặng đường ta đang tiến tới, không phải cái, điều ta lấy được về …”

Thì đúng rồi, lấy được về rồi, chẳng biết cái gì, hay là điều gì nữa, ta sẽ phải hằng ngày chạm mặt nó, một thời gian.

Có thể ta sẽ chán ngấy lên, ta sẽ vùng vằng, đôi khi còn mâu thuẫn trầm trọng, thậm chí muốn đẩy nó, cái hay điều lấy về đó, cho nó trôi đi thật xa, tan biến trong không gian càng tốt.

Anh đừng cười ha há rứa: “Cha ơi, đã lấy được chi của…ông mô mà hăm!”

Cứ mỗi lần nhắc tới anh, là mình lại xổ mấy câu Huế ra, để cho anh thấy… tui không quên được nợ”.

Vẫn giọng Huế xưa, anh sẽ trả lời: “Chớ không quên được thì …nhớ, nhớ miết thì …quen, quen chớ không phải quên mô, đừng lo…”

Sáng ni có một ông Huế, sau khi đọc bài “Chất nha phiến Huế “của Cao Mỵ Nhân, bèn gởi cho mình một cái “túp”

(You Tube Music) André Rieu, khuyên là hãy thả lỏng tâm hồn, nghe nhạc ” The Beautiful Blue Danube”, sẽ yên ổn tâm hồn thôi , ôi chao, tâm hồn có chi mô, chỉ là thiếu anh thôi mờ.

Anh nghiêm mặt: “Không nên đùa rỡn nữa, nâng cánh mộng lên cao, thật cao… “Anh muốn cho mình “tự xử”, lại đúng cách xử… tội của quý vua quan Huế rồi.

Thôi thì dẹp tuốt, đi ăn chè sen Huế để trong tủ lạnh kia.

Trời đã sang hè …lâu rồi, thế mà tôi vẫn ních áo thung dày kèm áo len mỏng nữa, ốm kiểu tôi thì nóng làm sao được.

Anh thân kính ơi, 10 chậu quỳnh xếp thẳng hàng ở vườn sau kìa, có 2 chậu quỳnh vàng lận, một vàng như hoa tulip ở con đường tới Nhà Trắng miền đông, một lại vàng lợt, mong manh như mầu áo lụa Hà Đông…

Anh thân kính, thích mầu vàng nào?

Chắc là anh thích mầu vàng của sắc cờ VNCH hả? Vậy thì phải tìm cho được sắc quỳnh cờ, thế nào cũng có, chỉ mất công tìm kiếm thôi.

Mầu vàng. Thì tại người thơ cũng mê mầu vàng như mê anh vậy… À quên, mê cờ vàng như anh vốn trân trọng lá cờ vàng 3 sọc đỏ, mà ngày xưa anh đã đứng dưới cờ, bây giờ anh cũng đứng dưới lá cờ Quốc Gia đó.

Hoa quỳnh không tươi lâu, nên muốn ngắm quỳnh nở tròn vẹn cánh, không phải ngồi đợi như quý cụ VN xưa, mà chỉ cần ra vào chú ý, khi quỳnh nở rồi, mình có thể nâng niu, chụp hình, hay nói những lời ca tụng, gởi gấm hình ảnh quỳnh, hương sắc quỳnh cho …ai .

Thì cứ nhờ gió gởi cho tôi, lính chiến không xa nhà, bởi ở Mỹ thì nơi nào cũng không phải là nhà, nhưng quả là đang xa người ngưỡng mộ.

Vườn sau có đủ các thứ cây, sao không sắp xếp chúng hoàn chỉnh như vườn cảnh của Chủ biên …tôi, mà lại ngồi ngắm như đang nơi vườn nhà hàng xóm vậy ?

Chứ không phải có lần anh hỏi :” Chắc trước cây cối khác, bây giờ hoa lá …”

Anh chưa nói hết, mình trả lời ngay: ” Trước với nay vẫn vậy thôi, nó là khuôn viên xơ xác điêu tàn vì ai mà ” .

Anh không nói nữa, nhưng từ đấy anh hay dùng hình xử dụng từ trên không, cho bài vở mình .

Khi mình viết bài tên ” Bóng Lá ” là đã thấy cái bóng của vòm cây cao in xuống mặt đường, trước nhà mình rồi.

Hay khi mình gởi tâm tư vào một ” Bóng Chiều”, thì lập tức anh đã ” chụp ” đúng cảnh chiều tối, mình vẫn nhận ra 2 cây tùng bách tán  của nhà bên kia đường .

Đến nỗi mình đang ngồi bên cây thiên tuế, ngắm nghía 10 chậu quỳnh trưa nay, mình nghĩ anh chỉ việc mở hình trên …không phận nhà mình, là biết mình đang làm gì,

Song le, nếu anh đang 71 tuổi thì còn hăm hở như chàng thiếu niên mới 17 tuổi , lỡ anh 75 tuổi, thì phải hiểu anh vẫn còn quyến rũ ở tuổi 57, cái tuổi từ giã trung niên, để bước vào tòa nhà cao niên chật chội, quý ông bà đang chuẩn bị ” Đi thôi, cõi tạm không còn gì hứng thú” .

Nhưng anh vẫn hồn nhiên, lạc quan …bởi anh biết vẫn còn 10 chậu quỳnh đợi anh bên cây thiên tuế …hạnh phúc nhất là những người … biết chắc có ai đang đợi mình ở đâu đó, huống chi đợi ở giữa một vườn quỳnh luôn say đắm nhớ nhung…

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

SHARE

LEAVE A REPLY