CÁI SỐ – CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Nói một cách khác, thầy bà phải có một quá trình lăn lộn với cuộc sống, học hỏi, suy ngẫm, và suy đoán, không thể ỷ vào thiên cơ được".

zzqqq

       CÁI SỐ   –   CAO MỴ NHÂN 

Khi nghe ai nói về “cái số” tôi có vẻ dấu đi một nụ cười, tôi vốn rất duy tâm, nhưng lại không chịu tin cái số. Mà xét ra ở đời có cái số thật.

Anh đang ngạc nhiên, xem thử tôi muốn rỡn mặt …trời gì đây, vì chính tôi hằng ngày chuyên đổ hô cho cái số, mỗi lần làm sai, hay làm không được việc gì.

Thí dụ: “Muốn có anh ở cạnh.” Tôi nghĩ là anh không chịu xếp đặt công việc, giờ giấc, lười đi, hay cố tình xa cách…

Ố ô, “Cố tình xa cách” là cái số chứ còn cái gì đây, mà không chịu tin trời hè? Nghĩ lại đi …ố la la …

Ố la la gì chớ … đừng vội “anh trao cho em một chút tình” ý quên, …” một đóa quỳnh” rồi, là xong tất.

Ơ hay, tại thích tui, chớ tui có thích mô, chẳng phải cái số trời định, còn là chi đây hả?

Đồng thời với sự mâu thuẫn trên: duy tâm và không tin cái số, tôi lại có khả năng tìm hiểu Khoa học huyền bí trời ạ.

Tôi coi bài tây một cách tỉ mỉ như quý cụ thầy bà vẫn đăng quảng cáo trên báo chí, là sẽ kêu gọi 3 đời nhân sinh, hương lửa  vv…từ quá vãng, hiện tại đến tương lai thân chủ.

Sau khi đi tù cải tạo về, ” danh tiếng” coi bài của tôi đã vang lừng khắp chốn lê la…

Có điều tôi tôn trọng ý trời là “thiên cơ bất khả lậu”, dứt khoát không dùng tài mọn làm kế sinh nhai …

Nhưng thú thiệt tiệc tùng và quà cáp thì ê hề …

Bỗng một ngày có người tới nhà, là một nam giáo sư một trường trung học cấp 2 ở quận 3 Saigon. Ông ta là em ruột của một vị quan 6 còn đang trong tù cải tạo.

Cứ tạm gọi là thầy Quán.

Thầy Quán chẳng biết nghe ai tâng bốc cái nghề lốc cốc tử của tôi, đã xuống giọng trầm, chắc để cho 2 người cả thầy và tôi đều khỏi ngượng, sự thực tôi chẳng việc gì phải ngượng, vì tôi có hành nghề bói toán đâu mà sợ chứ.

Quán nói vừa đủ nghe: Thưa cô, chúng tôi gồm 4 người, đều đang dạy học, nhưng muốn tham khảo Khoa học huyền bí, nên nhờ cô hướng dẫn được không ạ?

Tôi phát buồn cười, nghĩ rằng: Tại sao quý vị thầy thật, mà lại đi học thầy giả là sao nhỉ?

Tôi trả lời ngay: Sự thực với tôi, chỉ như là đùa thôi, nhưng tôi vẫn có thể giúp quý vị bộ 32 con bài Tây ấy, với rất nhiều cách trình bầy, chứ không phải chỉ xoè ra, xoá đi vài lần là đủ .

Đồng thời, không muốn hướng dẫn quý vị thì thôi, nếu tôi nhận lời là phải soạn giáo án và thời khoá biểu, bài tập, nhận khách thực tế tới tập sự ngay.

Nghe lớp lang có vẻ chuyên nghiệp, mang cái vẻ mô phạm chung chung, thầy mừng lắm, bèn xin hẹn cho cả “lớp” 4 người tới bàn thảo cách … dạy, học vv…

4 vị đó quả là các nhà giáo thật, theo thứ tự mức quen, lạ, tin tưởng và tuổi tác, tôi xin giới thiệu qua, dĩ nhiên không phải đúng tên 100% .

Nhưng tôi muốn giữ chút kỷ niệm xưa, thủa tôi mới từ trại tù cải tạo về ít lâu, tôi giữ chữ đầu của phương danh quý vị ấy, để lỡ có tình cờ đọc bài này, thì cùng nhớ ngay cái giai đoạn kỳ khôi nhất của đời mình:

Cô Phương  giáo sư Pháp văn trường nữ trung học lớn, sẽ xuất cảnh đi Úc .

Thầy Tự  Giáo sư Toán trường cấp 2   XXX

Thầy Quán.  Giáo sư trường cấp 2   ĐTĐ – Q3

Cô Hoa. Giáo sư cấp 2 trường thầy Tự nêu trên .

Trong số 4 vị vừa nêu, thì cô Phương và thầy Quán là nôn nóng học nhất .

Tôi đề nghị học 3 buổi / tuần, mỗi buổi 2 giờ, kết thúc sau một tháng .

Tháng tiếp theo là quý vị ấy có thể nhận khách quen và lạ để thực tập, quý vị ấy có thể nhận thù lao ngay từ khách, tôi không can dự việc này.

Khách quen: để chỉ cho quý vị biết sơ qua về “cuộc đời” vị đó, mới liên hệ được đúng, sai.

Khách lạ: để quý vị thi thố tài đoán, làm sao cho cả thầy đoán lẫn khách coi, cùng cảm thấy hứng thú vì đoán đúng phần nào.

Tất nhiên tôi ngồi bên cạnh, để nhận định, sau buổi sẽ nói thêm cho 4 vị thầy bà tương lai đi …hành hiệp.

Cả 4 vị thầy thật và thầy giả đều phảng phất chút ưu tư, ngại rằng không đoán nổi khách bốn phương trời …

Tất nhiên, biết đâu mà lần, khách lạ hoắc lạ hươ, biết bắt đầu và kết thúc sao đây.

Thật lòng tôi thấy “tội” quý vị ấy quá. Đề phòng công an theo dõi, tôi nói nên thay đổi chỗ học, đến nơi quý vị đó cư ngụ  vv…

Tuy là một khoá học kỳ quái, chắc chắn chẳng có lần nào xẩy ra nữa, nhưng tình cảm cũng se lòng vì tình trạng xã hội bấy giờ, ở ngay Saigon mà như giang nam, hà bắc, tam đảo, ngũ hồ vv…

Tôi phải có một lời kết luận chứ, tôi mỉm cười, nói rất thật lòng: “Nguyên tắc bài Tây, với 32 quân bài, hay lá bài, không phải đặt chung cho thầy bà, mà là những qui định do mình đặt ra, cho nên, chỉ có 1/10 là huyền bí thôi, còn 9/10 chính là kinh nghiệm sống ở đời …

Nói một cách khác, thầy bà phải có một quá trình lăn lộn với cuộc sống, học hỏi, suy ngẫm, và suy đoán, không thể ỷ vào thiên cơ được”.

Không biết 4 quý vị trên hiện nay đang ở đâu, có ai phải hoặc thích cái sinh hoạt ma ma Phật Phật này.

Riêng tôi, người bày vẽ hư thực, giả chân  cho quý vị, tôi vẫn không tiết lộ những lá bài số mệnh người đời, bởi vì không bao giờ tôi dám sui khiến ai thay đổi những gì Thượng Đế đã an bài…

Nhất là với anh, người có thể khiến tôi bị xáo trộn tâm tư tình cảm, nhưng anh chỉ là cái bóng mát khổng lồ của mặt trời…

Anh che nắng hạn trên sa mạc tình đời …mà vì tôi nồng nhiệt quá, nên dễ bị bốc cháy …miên man…

Anh dám gật đầu, thản nhiên phán: “Phải tu thêm chín kiếp nữa, may ra tôi mới gặp lại anh trong cái điều mơ ước đời này”.

Tuy nhiên “Đức năng thắng số”, nếu tu thân, tích đức thiệt tình, thì trời cũng ban cho bổn mệnh khác. ..bấy giờ chúng ta sẽ có một cuộc sống hay cách sống khác, như ý ta hơn …

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

SHARE

LEAVE A REPLY