BÊN TRONG BÓNG TỐI – CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Được rồi, hân hạnh, hân hạnh, giờ thì hát đi thôi, nào "Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa..."

zzzzzvvvvvvv

Cuối bài có nhạc phẩm “nữa Hồn Thương Đau” ca sĩ Hồ Hoàng Yến

BÊN TRONG BÓNG TỐI   –   CAO MỴ NHÂN

Tình yêu của một người mù không biết dựa trên cơ sở nào mà đo được mức độ nhiều ít hay nồng nàn, thầm lặng của người không thấy đường ấy.

Nhưng chính tôi đã chứng kiến một người đàn ông trung niên bị khiếm thị, đi từ ngã ba Hàng Xanh, Thị Nghè, qua Khu Nhà Thờ Ba Chuông, Phú Nhuận, vào một buổi tối trời mưa tháng bảy, mưa Ngâu ở Saigon, để tìm một phụ nữ cũng trung niên mà anh ta ngưỡng mộ qua tưởng tượng.

Cả 2 nhân vật đương nêu là đệ tử của thi sĩ diễn ngâm Tô Kiều Ngân.

Do thủa ấy, giữa thập niên 80 thế kỷ trước, một nhóm chúng tôi thường tụ tập ở một khuôn viên khá thân tình, tôi tự đặt cho nơi ấy là Thạch Động.

Vì trong ngôi nhà bình thường như tất cả các nhà khác ở khu Ngói Đỏ này, chủ nhân là nhà thơ Vĩnh Mạnh Thường Quân, có thiết kế nội thất một căn phòng ấm cúng, để hội thơ hội thảo không bị ồn ào đàn sáo, hay chòm xóm để ý báo công an vv…

Thế thì một buổi kia, thi sĩ Tô Kiều Ngân vui vẻ khoe rằng, ông có gặp một nhân vật nữ trên chuyến xe đò khi ông phải đến đón người nhà về.

Cô này không đẹp, nhưng hát bài ” Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa” thì thú thiệt nghe hay hơn Thái Thanh nữa.

Chúng tôi nhao lên hỏi: “Anh nghe lúc mô mà biết vậy?”

Tiêu lang ngâm sĩ cười rất văn nghệ: ” Thì rồi cô đó đưa mình về nhà cho nghe đàn và hát luôn, nhà ở ngã ba Hàng Xanh. Vậy mai đưa tới đây được không?”

Chẳng cần bàn cãi, chúng tôi gật đầu liền, cả 10 người như 1, ai cũng hí hửng : ” Hay quá! Hay quá! Để nghe lại bài hát

” Nửa hồn thương đau” của nhạc sĩ Phạm Đình Chương, vì đã quá lâu không được nghe nhạc vàng rồi.

Hôm sau, cũng vào cái giờ rảnh nhất của chúng tôi, là sau 4 giờ chiều, sẽ chơi kéo dài tới 9 giờ tối hay hơn mới tan …tuồng.

Thi sĩ Tô Kiều Ngân khoan thai đẩy cửa Thạch Động bước vào, cùng vô có nhân vật nêu trên, là nhị vị trung niên, thi sĩ Tô Kiều Ngân giới thiệu vai nữ tên Thy Châu, vai nam là trung niên mang kiến đen, khoác trên vai cây đàn ghi ta cũ, là bạn của Thy Châu, đi đàn cho Thy Châu hát .

Chúng tôi sốt ruột quá, vào đề ngay:

Được rồi, hân hạnh, hân hạnh, giờ thì hát đi thôi, nào ” Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa…”

Đúng là máu văn nghệ, nó làm như hễ gặp nhau là thân ngay được mới lạ.

Trung niên đeo kính đen, cho tới giờ này tôi vẫn chưa biết tên, so tơ tức thì, đoạn Thy Châu không cần tằng hắng thử giọng, hát luôn: ”  Nhắm …mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa…”

Giọng hát nức nở, tiếng đàn run rẩy, réo rắt, thê lương…

Thi sĩ Tô Kiều Ngân đắm chìm trong tiếng hát Thy Châu, tiếng đàn như vỡ ra, rồi tắt lịm, Thy Châu gục mặt trên vai trung niên khiếm thị …

Thật buồn …

Còn gì buồn hơn tiếng đàn của người mù chứ…

Tô Kiều Ngân và tất cả những người hiện diện nín thinh như đang trong nhà đám …

Chủ nhân Thạch Động, nhà thơ Vĩnh Mạnh Thường Quân cười nhẹ :

” Thôi đủ rồi, chúng ta đều buồn, đều tủi cho chính chúng ta hôm nay, ở một không gian mà lúc nào cũng ẩm ướt tình buồn …Xin mời ai tiếp tục…”

Chúng tôi cứ sinh hoạt như thế trong một thời gian trước khi lần lượt qua Mỹ.

Cặp Thy Châu và người đàn cũng vẫn sinh hoạt đều ở Saigon. Thy Châu vừa làm thơ, vừa viết nhạc và xử dụng đàn ghi ta như ông bạn khiếm thị thân quen .

 Chúng tôi có những tiểu mục để có thể thay đổi đề tài, thí dụ nay thì xướng họa Đường Thi, mai tân nhạc vui buồn tuỳ ai sáng tác hay trình diễn với nhau .

Được biết Thy Châu có chồng và vài cháu đi vượt biên đã mất dưới lòng đại dương, Thy Châu tên thật là Dã Ái, đã viết một tập thơ than vãn chuyện đau khổ của Thy Châu là ” Thất Tình Ca” và cũng tự phổ nhạc.

Bỗng biến mất Thy Châu kể từ hôm mưa gió, người nhạc công khiếm thị phải đi tìm như nêu ở phần mở đầu bài viết này.

Anh ta quần áo đẫm nước mưa, lọt được vô căn phòng ấm cúng Thạch Động thì run lên bần bật, không thấy chiếc đàn ghi ta, mà thay vào đôi tay anh là cây gậy nhôm sáng dành cho người mù đi đường.

Thấy anh ta đi một mình, không mang theo đàn là không vui gì, khi được biết anh ta đã đi tìm Thy Châu trong mấy ngày liền rồi, chúng tôi chỉ biết hỡi ôi, vì tìm người như thể tìm chim, chim bay biển bắc đi tìm biển đông …

Sau khi mưa tạnh, chủ nhân Thạch Động đã thân chinh dẫn người trung niên khiếm thị ra đường lớn, kêu một cyclo nhờ chở bạn ấy về Ngã ba Hàng Xanh, trao tiền xe cho cyclo, rồi dặn dò, an ủi, hứa hẹn sẽ chia nhau đi kiếm Thy Châu cho anh ta, nam trung niên khiếm thị .

Trung niên khiếm thị nói một câu khiến ai nấy đều xúc động: ” Biết rằng gặp lại Thy Châu, dẫu tuy trong gang tấc đấy, mà vẫn như ngoài xa xôi vạn dặm…bởi vì có thấy nhau đâu “.

Ôi, đó là tâm sự của người không thấy đường, sống ở bên trong bóng tối, còn anh thì cười tủm tỉm:”  chúng ta đang sáng rỡ mắt đây, đừng nhìn nhau hoài, đừng nhìn nhau lâu, đừng …chờ nhau mãi rứa, vì …mất công lắm nờ, Cao Mỵ Nhân cứ tiếp tục thả hồn vô Ipad là vui rồi.”

Đúng vậy, nhưng chơi Ipad suốt ngày, mắt sẽ loà đi, làm sao đi bộ xuống phương nam, để chỉ nói được câu : ” Cô nhạn nam phi, hồng bắc khứ …”

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

SHARE

LEAVE A REPLY